
Chào anh, trước tiên anh có thể chia sẻ đôi nét về bản thân để mọi người cùng biết không ạ?
Tôi sinh ra và lớn lên tại Ngọc Sơn, Nghệ An – một vùng quê không quá giàu có về vật chất nhưng rất giàu về tinh thần và ý chí. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những câu chuyện về sự chịu khó, về tinh thần vượt khó và về niềm tin rằng chỉ cần mình nỗ lực đủ nhiều thì cuộc sống sẽ không phụ mình.
Hiện tại, tôi đang sinh sống và làm việc tại Warszawa, đồng thời theo đuổi công việc kinh doanh riêng. Tôi yêu thích kinh doanh vì đó là môi trường buộc mình phải liên tục học hỏi, thay đổi và nâng cấp bản thân. Bên cạnh đó, tôi có niềm đam mê với võ thuật, không chỉ để rèn luyện sức khỏe mà còn để rèn tâm thế vững vàng trước những áp lực của cuộc sống.
Ngoài công việc kinh doanh, học tập và tập võ, tôi luôn đặt nặng chữ “Hiếu” với bố mẹ. Tôi cố gắng sống sao cho tròn đạo làm con, quan tâm, chăm sóc và biết ơn những hy sinh thầm lặng của gia đình. Tôi cũng xem việc giúp đỡ người thân từ làng quê nghèo sang Ba Lan làm ăn, ổn định cuộc sống là một phần trách nhiệm của mình. Ở Ba Lan, trong gia đình tôi có rất nhiều thành viên đang sinh sống và làm việc cùng nhau. Với tôi, niềm hạnh phúc giản dị nhất là mỗi ngày vẫn được ăn bữa cơm do chính tay mẹ nấu – một điều tưởng chừng bình thường, nhưng lại vô cùng quý giá nơi đất khách.
Nếu nói về con người mình, tôi nghĩ bản thân là người đề cao kỷ luật và trách nhiệm. Tôi tin rằng khi mình sống có nguyên tắc, có mục tiêu rõ ràng và giữ được sự tử tế trong cách đối nhân xử thế, thì dù ở Việt Nam hay ở nước ngoài, mình vẫn có thể tạo ra giá trị và giữ được sự tôn trọng. Với tôi, hành trình đến Ba Lan không chỉ là hành trình mưu sinh, mà là hành trình trưởng thành, để hiểu sâu hơn về bản thân, về gia đình, và về ý nghĩa của hai chữ “quê hương”.

Đón Xuân nơi đất khách, khi thiếu vắng những người thân ruột thịt bên cạnh, cảm xúc trong anh là gì?
Tết năm nay tôi ở lại Ba Lan, còn mẹ, em trai và vợ con về Việt Nam. Đêm giao thừa, khi ngồi bên mâm cơm, nhìn quanh không thấy những gương mặt thân quen nhất, tôi mới cảm nhận rõ khoảng trống trong lòng mình. Ở Việt Nam, nhiều khi ta quen với sự hiện diện của gia đình đến mức nghĩ đó là điều hiển nhiên. Nhưng khi ở xa, sự thiếu vắng ấy khiến mình hiểu rằng: gia đình không chỉ là nơi để trở về, mà là điểm tựa tinh thần lớn nhất. Tuy vậy, tôi không để nỗi buồn lấn át. Anh em, bạn bè ở lại cùng nhau nấu ăn, chia sẻ câu chuyện năm cũ, trao nhau phong bao lì xì đầu năm. Khoảnh khắc ấy giúp tôi nhận ra: yêu thương có thể được san sẻ, và Tết không chỉ là sự đủ đầy về số lượng người ngồi quanh bàn, mà là sự ấm áp thật sự trong lòng mỗi người.

Khi nhìn lại hành trình từ một vùng quê Nghệ An sang Ba Lan lập nghiệp, điều khiến anh suy nghĩ nhiều nhất là gì ạ?
Đi xa không chỉ là thay đổi địa lý, mà là thay đổi chính mình. Những ngày đầu ở Ba Lan, tôi đối diện với rất nhiều bỡ ngỡ: ngôn ngữ, môi trường làm việc, văn hóa ứng xử… Có lúc tôi tự hỏi: “Liệu mình có đủ sức đi tiếp không?” Nhưng rồi tôi hiểu, mỗi quyết định trong đời đều đi kèm trách nhiệm. Khi mình chọn ra đi, mình phải có trách nhiệm với lựa chọn đó. Tôi không cho phép mình bỏ cuộc giữa chừng. Chính những khó khăn đã dạy tôi cách kiên nhẫn, cách lắng nghe nhiều hơn và khiêm tốn hơn trước cuộc sống.
Anh thường nhắc đến sự kỷ luật và tinh thần rèn luyện. Điều đó bắt nguồn từ đâu?
Sự kỷ luật và tinh thần rèn luyện trong tôi bắt nguồn từ võ thuật. Tôi đến với võ không phải để chứng minh mình mạnh hơn ai, mà để học cách làm chủ chính mình. Trong võ, nếu tâm không tĩnh, từng thế đánh sẽ chệch hướng; nếu lòng còn dao động, sức mạnh cũng trở nên vô nghĩa. Chỉ khi nội tâm đủ vững, từng chuyển động mới thực sự chắc chắn và có chiều sâu. Dần dần, tôi nhận ra võ thuật không chỉ ở trong phòng tập, mà hiện diện trong cả cách mình sống và làm việc. Kinh doanh cũng giống như một trận đấu dài hơi, có lúc thuận lợi, có lúc thử thách ập đến bất ngờ. Nếu mình phản ứng theo cảm xúc, nóng vội hay tự mãn, rất dễ đưa ra những quyết định sai lầm. Vì vậy, tôi học cách chậm lại một nhịp, quan sát kỹ hơn, phân tích thấu đáo trước khi hành động.
Với tôi, kỷ luật không phải là sự gò bó, mà là nền tảng để tự do phát triển. Khi mình nghiêm khắc với bản thân, mình sẽ tiến bộ mỗi ngày. Và khi mình giữ được sự tử tế với người khác, mình sẽ giữ được điều quý giá nhất trong cuộc sống và công việc, đó là sự tôn trọng và niềm tin lâu dài.

Anh từng chia sẻ về cảm xúc khi đi sắm Tết tại Warszawa. Vì sao điều đó lại chạm đến anh nhiều đến vậy?
Có lẽ vì khi ở xa quê, những điều bình dị nhất lại trở thành điều khiến mình xúc động nhất. Giữa mùa đông lạnh giá của châu Âu, bước vào một cửa hàng ở Warszawa, nhìn thấy hoa đào phai, hoa mai vàng hay những bó tulip rực rỡ, tôi bỗng khựng lại vài giây. Không phải vì chúng quá lạ, mà vì chúng quá quen. Ở Việt Nam, những hình ảnh ấy là một phần tự nhiên của Tết, mình nhìn thấy từ nhỏ nên đôi khi không còn để ý nhiều. Nhưng khi sống xa quê, giữa không gian và khí hậu hoàn toàn khác, sự xuất hiện của những sắc hoa ấy giống như một nhịp cầu nối mình với quê hương.
Tôi nhận ra rằng ký ức không chỉ để hoài niệm. Ký ức là điểm tựa. Nhìn những cành hoa ấy, tôi như thấy lại những bữa cơm tất niên, tiếng cười của gia đình, cảm giác háo hức đợi giao thừa thuở nhỏ. Và chính sự kết nối đó giúp tôi cảm thấy mình không hề lạc lõng giữa đất khách. Nó nhắc tôi rằng dù đi xa đến đâu, trong mình vẫn luôn có một mùa Xuân rất Việt, âm thầm nhưng đủ ấm để tiếp thêm sức mạnh cho hành trình phía trước.

Với anh, thành công ở thời điểm hiện tại được định nghĩa như thế nào?
Trước đây, tôi nghĩ thành công là đạt được vị trí hay thu nhập nhất định. Nhưng theo thời gian, tôi nhận ra thành công sâu xa hơn thế. Thành công là khi mình giữ được sức khỏe, gia đình bình an và bản thân không ngừng tiến bộ. Kinh doanh cho tôi cơ hội tạo ra giá trị, nhưng tôi không muốn chạy theo lợi ích ngắn hạn. Tôi muốn xây dựng sự bền vững trong công việc và trong các mối quan hệ. Nếu chỉ thắng nhanh mà mất đi uy tín, thì cái giá phải trả sẽ rất lớn.
Nếu được gửi một thông điệp đầu năm đến cộng đồng người Việt trong và ngoài nước, anh sẽ nói gì?
Nếu được gửi một lời đầu năm đến cộng đồng người Việt, dù đang ở trong nước hay sinh sống ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, tôi chỉ mong hai chữ: giữ niềm tin. Cuộc sống vốn không bằng phẳng. Sẽ có những giai đoạn mình cảm thấy chênh vênh, có lúc tưởng như mọi nỗ lực chưa được đền đáp xứng đáng. Nhưng tôi tin rằng không có bước đi nào là vô nghĩa nếu ta đi bằng sự kỷ luật và tinh thần học hỏi. Những thay đổi lớn không đến từ một cú bứt phá nhất thời, mà được tích lũy từ những bước nhỏ bền bỉ mỗi ngày.
Tôi cũng mong mỗi người Việt, dù ở Việt Nam hay ở Ba Lan, ở châu Âu hay bất kỳ đâu, luôn nhớ rằng trong tim mình có một phần quê hương. Bản sắc ấy không chỉ nằm ở ngôn ngữ hay phong tục, mà ở cách chúng ta sống – chăm chỉ, kiên cường và nghĩa tình. Chính điều đó sẽ giúp chúng ta không bị cuốn trôi giữa những biến động của thời cuộc, không đánh mất phương hướng khi đứng trước thử thách. Năm mới, tôi không chúc điều gì quá lớn lao. Tôi chỉ mong mỗi người đều đủ sức khỏe để đi tiếp, đủ bản lĩnh để không bỏ cuộc và đủ lòng tin để tin rằng: nếu mình sống tử tế và nỗ lực hết mình, thì sớm muộn, mùa Xuân cũng sẽ nở hoa trên chính hành trình của mình.

Khép lại cuộc trò chuyện đầu Xuân, điều đọng lại từ anh Tuấn Hồ Sỹ không phải là những lời nói hoa mỹ, mà là sự điềm tĩnh và suy tư sâu sắc. Giữa lòng Warszawa, anh vẫn giữ cho mình tinh thần của người con xứ Nghệ: bền bỉ, trách nhiệm và luôn hướng về cội nguồn. Có lẽ, mùa Xuân đẹp nhất không nằm ở địa điểm, mà ở cách con người ta trưởng thành sau mỗi năm tháng. Và với anh, mỗi mùa Xuân xa quê chính là một lời nhắc nhở: sống có kỷ luật, làm việc có tâm và không ngừng tiến về phía trước. Cảm ơn anh Tuấn Hồ Sỹ đã dành thời gian chia sẻ nhiều cảm xúc và quan điểm sâu sắc dịp đầu năm mới, chúc anh sẽ tiếp tục phát triển và tạo ra nhiều giá trị bền vững cho cộng đồng người Việt tại Ba Lan.
Theo dõi thêm tại:
Link facebook: https://www.facebook.com/tuan.hosy.144